"ĐỐM LỬA
HỒNG"
40
NĂM TRONG LÒNG HỘI ĐÔNG Y GÒ VẤP
Trong Hội Đông y Gò vấp, có một
"Đốm Lửa Hồng" là một hội viên. Bốn mươi năm qua, luôn là hội viên, không có
nhiệm kỳ nào vắng mặt, luôn luôn tích cực họat động, hòan thành mọi công tác mà
Hội giao
phó.
Bốn mươi năm ấy, Sài Gòn bao lần
mưa nắng. Bao ngày chói chang nắng hè, bao se lạnh đêm đông, khi ánh đèn vàng
bắt đầu tỏa chiếu, cho đến khi đường phố trở về trong vắng lặng, người Hội viên
ấy đôi lần vẫn chưa về nhà. Có những chiều mưa nặng hạt, đường biến thành sông,
chiếc xe cà tàng chưa hội nhập nổi dòng nước ngập, bao phen ngập ngừng tắt máy,
lội bộ ẩm ướt suốt một quảng đường xa. Có ai biết, có ai hay khi đang êm ấm
trong tổ ấm êm dịu của
mình.
Những chương trình giúp dân hiểu
về y học cổ truyền, những chương trình nói cho dân hiểu sự quý giá của thuốc
Việt Nam, Thuốc Gần Người, những bệnh đau bao phen thiếu thuốc chữa trị, những
bệnh dịch lạ đêm ngày tấn công cộng đồng quê hương…vắt trán suy nghĩ, lắng lòng
lo âu. Những năm tháng những ngày đầu đất nước thống nhất, thiếu thốn mọi bề,
thuốc lại càng thiếu nhiều hơn. Người Hội viên ấy, cùng cả nước băn khoăn làm
trọn vai trò của mình, tìm thuốc cho dân, tìm kiếm phương pháp giải trừ khổ nạn.
Ngẩn nhìn xa, mờ mịt gập ghềnh nào ai biết ai
hay…
Thành viên của Hội có một số vị
lương y lão thành, rất nhiều người không có bằng cấp, rất nhiều người tự tôn tự
xưng, rất nhiều người bất đồng quan điểm, rất nhiều người hăng say đóng góp, rất
nhiều tấm lòng tích cực… họ họp nhau lại, họ bàn luận, họ đặt vấn đề, họ chia
rẻ, họ đòan kết, họ đọan trừ…đủ người đủ cảnh, đôi lúc như muốn tan vỡ. Cảnh đời
sóng gió ấy lại là con thuyền của Hội những ngày đầu thành lập, chòng chành suốt
năm canh, bao ngày tháng vẫn đứng vững, phát triển cho đến ngày nay…chúng tôi tự
hỏi lòng mình, ai là người cầm
lái?
Người ấy là ai, sức lực gì mà
chống đở, tình yêu nào mà làm cho lớn mạnh, tấm tình nào không suy suyễn, cốt
tủy gì để làm gương cho hậu
thế.
Người ấy cũng là người thường,
cũng tham dục, danh lợi tình tiền, cũng tính hư tật xấu, cũng lầm lẫn u mê…mà
nhận cương vị trách nhiệm để hòan
thành.
Bạn hiểu ra vị lương y ấy, để
thương, không phải chỉ để tô bồi kính phục mà xót thương những khiếm khuyết và
lỗi lầm, cho dù rằng ít nhiều một đời người khi nào cũng
có.
Sự vĩ đại là trong khi không đủ
mọi sự, vẫn nhận trọng trách dẫn dắt một con thuyền không ngừng bão tố phong ba.
Anh hùng phải là những người đi trong gian khổ hiểm nguy, không thể dự báo trước
được. Người ấy là vị đương nhiệm Chủ tịch Hội Đông y quận Gò Vấp, thành phố Hồ
Chí Minh. Lương y Hùynh Văn
Minh.
Tôi đã cùng làm việc và được sự
dìu dắt của Thầy Minh tám năn qua. Những đặt tính nổi trội nơi Thầy là tinh thần
trách nhiệm, chu đáo và cẩn thận. Thầy thường ghi sổ các công việc của Hội, phân
công anh em trong Ban Chấp Hành nhiệm vụ, đôn đốc thi hành cho đến khi xong
việc. Bất cứ việc gì Thầy đã nhận, những buổi giao lưu cùng các Hội bạn đều được
hòan thành cẩn trọng, đó là sự tôn trọng chung của tính cách mà Thầy có
được.
Tinh thần hòa giải: Trong Hội có
lúc cũng có những vấn đề đồng thuận và không đồng thuận. Sự tan rã vì một lý do
tầm thường là điều xấu của mọi tổ chức. Với cách dàn xếp hòa dịu ổn thỏa hợp
tình hợp lý, với sự nhẫn nhịn cảm thông, các vấn đề đã trở nên dể dàng cho sự
đòan kết.
Tinh thần quyết đóan: Khi trong
Hội có những vấn đề khó nghĩ khó bàn, sau khi tham vấn Ban thường vụ, thường thì
Thầy quyết định và chịu trách nhiệm cho quyết định của mình. Đôi lúc búa rìu dư
luận bàn tán, nhưng rồi mọi việc cũng an lành để minh chứng tài lãnh đạo trong
ngòai của
Thầy.
Tinh thần thương mến tự trọng anh
em đồng nghiệp bạn bè. Khi trong nhà có sự tôn trọng và lòng mến, mọi việc dầu
khó cũng chuyển qua an lành. Mỗi lần họp Ban Chấp Hành là mỗi lần anh em thấy rõ
hơn tinh thần ấy. Quý nhất của cha mẹ là lòng thương, quý nhất anh em đồng
nghiệp cũng là lòng thương. Những điều không thấy thường là quý, nhưng lại ít
người tìm và đem giữ trọn vẹn, trong Hội có lẻ lòng tôn trọng và thương mến nhau
thật là món quà quý nhất khi anh em gặp nhau bàn công chuyện. Thầy Minh đã biết
điều đó.
Tình nghĩa khi có hữu sự, khi hữu
sự lại cần nhau biết bao, Thầy luôn là người đầu tiên nhắc anh em lo chuyện
nầy.
Trong chuyên môn, Thầy Minh được
thừa kế những vị lương y lão thành và kinh nghiệm, đặc biệt Thầy là học trò từ
nhỏ của Lương y Hùynh Văn Hiền, nguyên chủ tịch Hội Đông y Gò Vấp
khóa I. Những kinh nghiệm kế thừa được gia truyền theo lối học của người
xưa đã un đúc thành một lương y tâm huyết với nghề. Tuy vậy khác với cái học
rộng ngày nay, được đào tạo rộng hơn mà thiếu chiều sâu của năm tháng. Biết mình
chổ được và chổ chưa, Thầy Minh không ngừng rèn luyện cả trí tuệ kiến thức và
tâm nguyện. Thật là cái học vuông
tròn.
Đã bốn mươi năm trôi qua, bốn
mươi năm vắt kiệt sức lực thực hiện những việc đơn sơ ấy, những việc ấy không dể
gì một người bình thường nỗ lực vươn tới được, phải chăng trong tấm lòng ấy, nơi
con tim ẩn khuất ấy đã ánh lên một đốm lửa hồng, đốm lửa ấy sưởi ấm bao ngày
tháng, nung nấu tâm can, làm mềm chảy sự cản trở, để làm nên một Hội Đông y Gò
Vấp ngày
nay.
Kính mong Thầy Hùynh Văn Minh
được khỏe mạnh lâu dài, để đi tiếp con đường mình đã chọn, bằng những nét thăng
hoa mới, không dừng lại nơi một kiếp người ảo mộng phong
ba.
Anh
Minh non tựa soi đường,
Bốn mươi năm ấy
đời thường đông
y.
Phương thang
thuốc quý thiếu
gì,
Đưa tay cầm dẫn
bệnh thời giải
nguy.
Đêm ngày suy tính
khắc ghi,
Đắp bồi dựng Hội
Đông y xứ Gò
(Vấp).
Tình thâm trách
nhiệm giải
hòa,
Sáng đường trí
tuệ đẹp đàng hiền
nhân.
Trời cao mây
trắng ân
cần,
An vui thắm mãi ánh hồng miên
man.
Lương
y Thường Nhân



01:33
al48i6heard93@gmail.com
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét